Tôi thi công nội thất nhà phố 5 tầng và phát hiện ra thứ mà bản vẽ không bao giờ thể hiện

“title”:“Kinh nghiệm thi công nội thất nhà phố của tôi và phát hiện ra điều mà bản vẽ chẳng bao giờ nói”,“body”:”

Lúc bản vẽ 3D trên màn hình máy tính đẹp lung linh, tôi tưởng mọi thứ đã xong. Vậy mà tới ngày thứ 47 thi công, tôi đứng giữa nhà và nhận ra cầu thang bộ đang ăn trọn ánh sáng tự nhiên của toàn bộ căn nhà, mà chẳng một bản vẽ nào chỉ ra cho tôi điều ấy. Tôi làm kế toán, đâu có chuyên môn về xây dựng, nhưng 9 tháng tự giám sát căn nhà phố 5 tầng ngang 4m dài 12m đã dạy tôi nhiều hơn bất kỳ khóa học nào. Nếu bạn đang mơ tới một căn nhà phố nhưng chỉ ngồi ngắm bản vẽ, những dòng sau đây là dành cho bạn. Tôi sẽ kể lại tỉ mỉ những sai sót mình đã trả giá để bạn khỏi lặp lại.

Thang bộ là gã khổng lồ thầm lặng ăn cắp từng centimet


Tôi từng nghĩ cầu thang chỉ là chi tiết phụ cho tới lúc tôi cầm thước mét đo lại sau khi đã đổ bê tông xong. Con số làm tôi choáng váng: cầu thang bộ tốn đúng 6m2 sàn ở mỗi tầng, tổng cộng 30m2 trên tổng 60m2 sàn xây dựng. Có nghĩa gần phân nửa diện tích ngôi nhà nằm gọn trong cầu thang. Bản vẽ ban đầu vẽ thang rộng 90cm trông rất cân đối, thế mà lúc đổ bê tông xong, hành lang tầng 2 tụt xuống còn 70cm. Đi lại thì đỡ, nhưng muốn bê một chiếc tủ áo quần lên lầu là nghẽn ngay. cách duy nhất là thuê người phá bỏ nguyên bộ bậc thang và lan can để thi công lại kiểu thang chữ L gọn gàng hơn, giành lại 40cm cho hành lang. Tốn thêm 25 triệu tiền của và mất thêm 3 tuần chờ đợi. Thực lòng mà nói, nếu ngay từ đầu tôi chịu khó đo tay vịn, đo bậc thang bằng một cây thước thật ngoài hiện trường chứ không tin vào cảm quan trên màn hình, tôi đã chẳng phải vung thêm một khoản đáng kể. Điều buồn cười là, kiến trúc sư vẫn bảo bản vẽ “chuẩn quy chuẩn”, nhưng người phải chui rúc trong căn nhà đó là tôi, đâu phải ông ấy.

Cửa sổ ở vị trí đẹp trên giấy nhưng lại mở vào tường nhà hàng xóm


Đến tầng 3 là một vở kịch khác. Trên bản vẽ, phòng ngủ tầng 3 có một ô cửa sổ lớn nhìn ra hướng Đông Nam, hứng trọn nắng sớm và gió tự nhiên. Tôi khoái cái phương án đó lắm. Ấy vậy mà lúc thợ đang đục tường, mới được nửa cái lỗ, tôi liếc sang nhà bên cạnh và chết lặng: cửa sổ phòng ngủ của tôi đối diện sát sạt cửa sổ phòng ngủ nhà hàng xóm, chỉ cách đúng 1m. Tôi phát hoảng khi nghĩ tới buổi sáng, hai nhà cùng vén rèm, ông hàng xóm ngáp ruồi còn mình thì vẫn đang trong bộ đồ ngủ xộc xệch. Duyệt không nổi. Tôi bảo thợ đục nốt cho xong rồi hôm sau xây lấp đi. Phí một khoản tiền công và tiền gạch để rồi chuyển hướng thông gió sang giếng trời phía sau. Điều tôi ngộ ra ở đây là: ở khu phố, nhà nọ sát nhà kia chỉ cách nhau 1 đến 2m, nên cửa sổ đẹp trên giấy chưa chắc đã dùng được. Tôi khuyên bạn trước khi quyết định đục tường cứ ra đứng ngay chỗ định đặt cửa sổ mà liếc sang hai bên, quan sát lên trên, xuống dưới, cả góc chéo rồi hãy quyết định.

Nhà vệ sinh tưởng nhỏ nhưng lại là nơi tốn thời gian và tiền bạc nhất


Mọi căn phòng đều được xem là bé, nhưng phòng vệ sinh là chỗ “nhỏ mà có võ” nhất. Nhà tôi có 4 nhà vệ sinh cho 5 tầng. Tôi cứ tưởng chuyện nhỏ, vậy mà đây lại là chỗ tôi mất công nhất. Cụ thể là chống thấm sàn. Nhóm thợ đầu tiên dùng sika hai thành phần quét chống thấm sàn vệ sinh, vừa quét xong đã lót gạch liền. Tôi nghe theo vì tưởng nhanh gọn. Kết quả là chưa đầy 2 tuần sau, trần nhà vệ sinh tầng dưới đã loang lổ vệt nước vàng. Tôi gọi thợ tới, họ lắc đầu bảo phải đục sạch gạch rồi trát chống thấm lại từ con số không. Lần này tôi đứng đó canh từng động tác một. Tôi ngộ ra rằng sàn vệ sinh vừa quét xong chống thấm cần tối thiểu 7 ngày ủ cho khô kiệt rồi mới được ốp gạch. Đội thợ cũ vừa quét vừa ốp, nước cứ thế ngấm theo mạch vữa non mà thấm xuống. Đó là chưa hết chuyện, tôi còn phải thay 3 đội thợ ốp lát vì họ không chịu làm độ dốc sàn đúng như yêu cầu. Thợ nào cũng cãi: “1% độ dốc là quá đủ, ai cũng làm vậy”. Tôi cầm thước thủy ra đo từng sàn, thấy nước đọng ở góc phòng là tôi bắt làm lại. Chờ tới lần thứ ba, tôi mới kiếm được một thợ lành nghề chịu làm độ dốc 1.5% và dốc đúng về lỗ thoát. Tổng cộng tôi mất thêm 6 tuần cho 4 phòng vệ sinh và một khoản tiền tôi không muốn nhắc lại. Nhưng giờ thì mùa mưa, nhà tôi không hề có một vết ẩm mốc nào. Khoản tiền kia cũng xứng đáng phần nào.

Cái bếp tôi thiết kế đẹp trên giấy nhưng mỗi lần nấu ăn là một cực hình


Căn bếp nhà phố của tôi chừng 8m2. Tôi lên mạng tìm hình, rồi tự vẽ tủ bếp chữ L theo đúng “chuẩn phong thủy”. Trên giấy tờ trông đẹp mê ly. Vào bếp ngày đầu tiên, tôi mới thấm thía bếp nhìn đẹp thì chưa ăn thua gì với chuyện nấu nướng. Ví dụ đơn giản nhất: chiếc tủ lạnh nằm sát cạnh tủ bếp, lúc tôi vừa mở cửa tủ lạnh là cánh tủ bếp bên cạnh đụng ngay, không mở nổi. Mỗi lần lấy gia vị tôi phải đóng tủ lạnh lại rồi mới mở tủ bếp. Máy hút mùi lại treo chệch hẳn khỏi khu vực bếp nấu, vì vậy khói dầu mỡ vương vãi khắp gian bếp. Đến cái nồi đang sôi cũng không có chỗ đặt tạm. Tôi phải xoay người liên tục, lúc thì bê nồi, lúc thì chạy ra bồn rửa, giống như đang tập một vũ điệu quái đản trong căn bếp 8m2. Mãi tới tháng thứ 7, tôi đành bó tay. Tôi gọi thợ mộc tới, đóng thêm một chiếc bàn đảo nhỏ bằng gỗ khoảng 60cm x 80cm đặt ngay cạnh bếp, gắn bánh xe để xê dịch dễ dàng. Rồi tôi dời máy hút mùi sang đúng vị trí bếp nấu. Tổng cộng tốn thêm 12 triệu đồng nhưng giờ nấu ăn đã đỡ vất vả hơn hẳn. Từ đó tôi đúc kết rằng: đừng thiết kế bếp theo hình ảnh trên mạng, mà hãy tự đứng vào vị trí người nấu chính và tự diễn cả quy trình nấu một bữa ăn trước khi quyết định vị trí tủ, bếp, máy hút mùi.

Chín tháng trôi qua với ba nhóm thợ thay phiên nhau, hàng tá lần đục đi đắp lại, tôi ngộ ra một chuyện hết sức giản dị: hạng mục thi công nội thất nhà phố không phải trò vẽ cho đẹp, mà là đời thực với từng centimet, từng độ dốc sàn, từng cánh cửa đóng mở hằng ngày. Nếu bạn đang chuẩn bị xây nhà, tôi khuyên bạn đừng chỉ ngồi ngắm bản vẽ mà hãy ra công trường, cầm thước, ngồi xuống, nhìn lên, nhìn xuống